Skip to main content

Nghèo hoàn nghèo do 6 thói quen vô cùng xấu xí.

  1) Người nghèo lãng phí hơn trong việc tiêu tiền: Có một điều đáng ngạc nhiên là người nghèo sau khi nhận được các nguồn tiền cứu trợ, họ đã không tiết kiệm hat dùng nó để đi phát triển, ngay lập tức họ sử dụng chúng cho đủ loại tiêu dùng, họ hoàn toàn không hiểu thế nào là tiết kiệm, ngay lập tức họ sẽ có một bữa tiệc lớn... và tiền nhanh chóng hết sạch. 2) Người nghèo chi tiêu nhiều hơn cho tiêu dùng so với người giàu: Người giàu tiêu tiền tất nhiên nhiều hơn người nghèo, nhưng họ chi tiêu cho tiêu dùng thực tế lại không nhiều như chúng ta vẫn hay nghĩ, vì phần lớn tiền họ dùng cho các hoạt động để giúp gia tăng giá trị như kinh doanh hay đầu tư... Trong khi rất nhiều người nghèo sau khi có tiền, họ không đầu tư vào bản thân, cũng không chi tiêu cho giáo dục của con cái, mà họ chi cho các sản phẩm tiêu dùng khác như mua tivi... Ngoài ra, có một số quỹ tín dụng vi mô với lãi suất thấp, mục đích ban đầu là giúp đỡ người nghèo. Tuy nhiên sau khi vay được vốn thành công, nhiều người nghèo đã không chọn khởi nghiệp hay mở rộng sản xuất, thay vào đó họ lại mua nhiều mặt hàng xa xỉ, kết quả là không thể trả nợ, dẫn đến nợ nần lãi mẹ đẻ lãi con, từ đó họ rơi vào hố đen tài chính... 3) Người nghèo không tin vào giáo dục: Giáo dục là khoản đầu tư dài hạn đáng tin cậy nhất, cứ mỗi năm đầu tư thêm vào giáo dục, mức lương tăng lên cao hơn. Nhưng nhiều người nghèo không tin vào giáo dục, thay vào đó họ lại ủng hộ lý thuyết "Học hành là vô dụng", cho rằng với những người không đi học vẫn sẽ có thể kiếm được tiền, thậm chí còn sống sung sướng hơn so với người có bằng cấp cao siêu này nọ. Bất kể có bao nhiêu người thu được lợi ích lớn lao từ giáo dục, bất kể quốc gia nhờ vào giáo dục mà có sự thay đổi mạnh mẽ tới đâu, họ cũng "nhìn nhưng không thấy". Nói trắng ra là họ không có niềm tin vào giáo dục, đơn giản là đầu tư dài hạn vào giáo dục, không thể đáp ứng mong muốn ngắn hạn của những người nghèo này. 4) Người nghèo không tin vào thường thức, nhưng lại rất dễ dàng tin vào những điều thần bí nào đó: Người nghèo lại không tin vào căn cứ khoa học, ví dụ không thực hiện các bước phòng bệnh, để đến khi bệnh nặng mới đưa vào bệnh viện. Kết quả là họ phải tiêu tốn rất nhiều tiền chữa trị, hoặc chấp nhận đứng nhìn người thân ra đi. Ngược lại trong hầu hết mọi việc, người giàu có xu hướng tin vào khoa học và thường thức hơn. 5) Người nghèo sĩ diện hơn người giàu: Sĩ diện chỉ là hư vinh, so với tiền và sự an toàn của bản thân, người giàu từ trước tới nay không quá đặt nặng vấn đề sĩ diện, bạn đá vào người hay chửi người ta vài câu, họ sẽ không bao giờ liều mạng lại với bạn, bởi vì bạn đánh có thể họ gặp nguy hiểm, nhưng nếu họ đánh lại bạn nhỡ bạn muốn kiện lại họ thì sao; kiểu tranh cãi đến cùng vì sĩ diện này, người giàu cho rằng càng tránh được thì càng tốt. Ngược lại có rất nhiều người vừa nghèo vừa nóng tính, càng nghèo thì lòng tự trọng càng cao, càng không muốn bị người khác nói mình nghèo, dù chỉ là một cái liếc nhìn khinh thường, họ cũng có thể vì vậy mà xung đột với bạn, hoàn toàn không thèm suy nghĩ xem vì chút sĩ diện đó mà phải mất bao nhiêu tiền và thời gian. 6) Người nghèo thiếu sự nhẫn nại, có thói quen tiêu dùng để giải tỏa áp lực và lo lắng trong lòng: Áp lực cuộc sống với người nghèo là rất lớn, vì muốn giải tỏa áp lực họ có xu hướng tiêu tiền, chẳng hạn như tự thưởng cho mình một bữa ăn sang chảnh hay mua những món đồ hàng hiệu đắt tiền. Vốn dĩ không có bao nhiêu tiền nhưng lại thích dùng số tiền có hạn để tiêu vào những thứ không cần thiết; kết quả càng không có tâm tư kiếm tiền, cũng chẳng kiếm thêm được bao nhiêu, không kiếm được thì lại càng áp lực, lại lo lắng và tiêu tiền để giải tỏa... cứ như vậy người nghèo rơi vào vòng luẩn quẩn không thể thoát ra được. Theo Báo Dân Sinh

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạng

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc thấ

Càng ít nghĩ đến tiền thì tiền càng tự tìm đến.

  Điều đầu tiên mọi người cần ghi nhớ, đó là hãy nắm rõ về dòng tiền. Khi chi tiêu cho cá nhân, mọi người thường ít quan tâm tháng này dòng tiền vào bao nhiêu, ra bao nhiêu. Mọi người nên ghi chép lại dù là khoản chi nhỏ nhất. Bởi vì khi nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất thì mới quản lý được. Nếu bạn không nắm rõ được chi tiết thì sẽ khó mà bao quát tổng thể được. Từ thời gian ngày 1-5 hàng tháng, bạn hãy làm bản tổng kết cho tháng trước, thu chi bao nhiêu, chia % phần chi bằng bao nhiêu % thu. Mỗi người sẽ có kết quả khác nhau, hy vọng kết quả của bạn sẽ không phải là 100%, hay tệ hơn là 120%. Kể cả trường hợp bạn quẹt thẻ cũng đừng quên ghi lại, có những người quẹt thẻ tín dụng xong không hề ghi lại là một sự sai lầm lớn. Ngoài ra mọi người đừng nghĩ quá nhiều về việc tiết kiệm, mà hãy nghĩ đến dòng tiền. Hãy học cách tổng kết khái quát, tìm cách để% chi ở đúng hạn mức mình đặt ra và bạn quản lý % chi tiêu đó. Để làm được điều đó bạn có thể nâng mức thu hay giảm chi, dù thế nào cũng phải