Skip to main content

Lý do càng nhảy việc càng nghèo.

  Khi làm một công việc nào đó 1 đến 2 năm, các bạn thường cảm thấy nhàm chán hoặc gặp phải nút thắt cổ chai. Phàn nàn công việc với đa số nội dung là: Lương thấp, tăng ca nhiều, không có tiềm lực, sếp không nhạy bén... rồi bắt đầu gửi gắm hy vọng vào công cuộc nhảy việc. Dù hôm nay tâm trạng không tốt nhưng vẫn muốn nhảy đến nơi làm mới, đánh cược số phận. Thực tế những năm gần đây, đại đa số những lần nhảy việc không mang lại sự biến đổi về chất, mà ngược lại chỉ khiến bạn hao tâm khổ tứ. Rất nhiều người chạy theo "thử thách" để rồi sức cùng lực kiệt, mất đi ưu thế vốn có. Khi nhảy việc, bạn hy vọng sẽ được tăng lương, thăng chức, theo đuổi sự phát triển đa dạng. Nhưng sự theo đuổi đó chẳng qua chỉ là sẽ được người ta độ vàng, nó không phải là sự lựa chọn chủ động, đó chỉ là sự trốn tránh bị động. Xuất phát điểm chung của rất nhiều người khi nhảy việc: "Bất mãn với sếp, cho rằng tầm nhìn của sếp hạn hẹp, tác phong làm việc không phù hợp với mong muốn; Bất mãn với công ty, cho rằng không học hỏi được gì nên phải tìm đến chỗ mới; Bất mãn với ngành nghề, cho rằng đó là ngành nghề đang lụi tàn, nên sớm chuyển ngành nghề để tránh tổn thất". Bạn cho rằng đó là sự theo đuổi phát triển, nhưng trên thực tế đó lại là "lười biếng". Gặp vấn đề liền muốn từ bỏ để bắt đầu lại không muốn gặm xương cứng, không muốn đi đường khó, chỉ muốn lợi dụng nhảy việc để nhấn nút khởi động lại, thử vận may. Nhưng chân tướng lại là ở công việc tiếp theo, bạn vẫn gặp phải vấn đề tương tự, bởi bạn đã nhầm lẫn: "Không phải cứ nhảy việc mới có công việc tốt hơn, có sức cạnh tranh hơn. Mà bạn phải rèn dũa sức cạnh tranh của mình trước thì mới có được công việc tốt hơn. Nhiều người thường nói, công việc quá tẻ nhạt và vụn vặt, toàn là những việc chẳng đâu vào đâu, không nhảy việc thì chẳng lẽ đợi để biến mình thành những đinh vít rẻ mạt hay sao? Nhưng bạn có biết là: 1, Bất cứ công việc nào, giai đoạn đầu cũng đều không thể tránh khỏi việc lặp lại nhàm chán và vụn vặt. 2, Làm cùng một công việc, làm việc bằng một phương pháp giống nhau là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Làm gì có cương vị công việc nào mà không cần tới một số lượng tích luỹ đâu? Đối với người bình thường, không có sự gia cố trong biến đổi về lượng sẽ không thể có được sự biến đổi về chất. Khi bắt đầu tiếp xúc với những sự vật mới, các bạn đều phải trải qua quá trình lặp lại không ngừng nghỉ. Đây là quá trình nhàm chán và vô vị nhất, nhưng lại giúp các bạn tạo dựng nền móng vững chắc nhất. Chỉ khi bạn làm được việc gì đó một cách thành thục, nhận được sự tín nhiệm của đồng nghiệp và cấp trên mới có thể đảm nhiệm những nhiệm vụ cao cấp hơn, chuyên nghiệp hơn. Nếu như lúc này, bạn không thể kìm chế vội vàng ra đi, quanh quẩn vẫn chỉ là những công việc tương tự như vậy thôi. Do vậy nếu bạn muốn nghỉ việc, ít nhất phải là trình độ hiện tại đã có sự biến đổi tương đối lớn, sức cạnh tranh có sự đột phá về chất hơn so với vị trí công việc ban đầu. Nếu không dù tăng thêm được chút tiền lương, chẳng bao lâu sau vẫn sẽ lại rơi vào trạng thái vô vị, nhàm chán. Không ít người nhảy việc vì cho rằng công việc hiện tại không có tương lai, ngành nghề hiện tại không có tiềm lực. Vội vàng tìm cho mình những cơ hội mới còn nóng bỏng tay. Nếu như thực sự kịp thời nhảy việc, thay đổi với những ngành nghề sắp lụi tàn, đích thị đó là thượng sách. Thế nhưng phát triển nghề nghiệp của đại đa số chúng ta còn xa mới đạt tới mức độ hạn chế bởi những "nút thắt cổ chai" ngành nghề. So với những xu thế lớn mà những người bình thường như chúng ta khó lòng nắm bắt, thứ mà thực sự mang lại cơ hội cho mọi người, những sự biến đổi lớn từ những kẽ hở, chính là những xu thế nhỏ xung quanh chúng ta. Cá nhân phát triển, dù ở đâu cũng cần cày sâu cuốc bẫm. Chạy theo luồng gió mới, chẳng thà trở về bản chất. Đối với các doanh nghiệp, có những thứ bỏ lỡ coi như bỏ lỡ, kinh doanh không phải là chạy nước rút 100m, không phải ai xuất phát trước là sẽ về đích trước. Những người bình thường như chúng ta đây cũng vậy. Một là cơ hội không ngừng chuyển dịch, chúng ta không thể đuổi kịp. Hai là cơ hội mới khác cơ hội tốt. Bạn cho rằng đó là phomat nhưng có khi lại là cạm bẫy. Thay vì đuổi theo cái mới, chạy theo sự thay đổi, chi bằng xem xét những công ty, ngành nghề có không gian phát triển nhất định, để tiếp tục tích luỹ ưu thế có lợi. Rất nhiều người coi nhảy việc là bộ gia tốc, thậm chí coi việc thường xuyên nhảy việc là một kiểu đường tắt. Bản thân nhảy việc vốn không có vấn đề gì. Nhưng nếu nhảy việc với xuất phát điểm là muốn thành công ngay lập tức, việc đó sẽ chỉ khiến bạn ngày càng mất kiên nhẫn để làm những việc thiết thực hơn. Giống như các cuốn sách hay khóa học "cấp tốc" phổ biến trên mạng: "7 ngày trở thành chuyên gia đầu tư", "14 ngày từ 0 đến cao thủ"... Có nhiều người thường hỏi: 30 ngày thực sự có thể nắm bắt hết cách phát triển một loại ngôn ngữ từ sơ cấp đến cao cấp, xong rồi ngồi hưởng hàng chục triệu sao? Đó là điều không thể. Bắt đầu từ con số 0 mà có thể nắm rõ ngữ pháp cơ bản trong 30 ngày, tạo ra vài trang web là quá tuyệt vời. Thứ thực sự có hiệu quả luôn là những thứ cơ bản nhất. Bởi vậy nếu quan sát kỹ bạn sẽ thấy, những doanh nghiệp ưu tú sẽ không thay đổi liên tục trọng tâm nghiệp vụ. Họ chỉ chuyên tâm và xoay quanh một trọng tâm duy nhất. Bước đầu tiên phải đứng thật vững rồi mới đi bước thứ hai. Những  người giỏi thực sự, họ sẽ không liên tục thay đổi đường đua. Bởi họ biết rằng, muốn có được chút thành tựu trong một lĩnh vực nào đó thì tiền đề phải cày sâu cuốc bẫm, kiên nhẫn chờ đợi và trầm ổn vững vàng. Hãy kiên trì không làm việc ngốc, không phải nỗ lực trở thành một người vô cùng thông minh, dần dần bạn sẽ có được ưu thế phi phàm. Đừng đánh giá quá cao tiềm năng mà sự biến đổi mang lại, cũng đừng đánh giá quá thấp chiều sâu tiềm lực của những công việc hiện có. Hy vọng mà các bạn có được sau những bước ngoặt là sự bất ngờ, không phải là sự sợ hãi. Trong bất cứ công việc bình thường nào, cũng nên bớt chút nóng vội thêm chút kiên nhẫn. Theo Cafebiz.vn

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…