Skip to main content

Sự khác biệt về tư duy hưởng thụ giữa người giàu và người nghèo.

  1) Trong mắt người nghèo, sự nỗ lực thực sự với họ là "làm bất chấp thời gian": Lý do người nghèo ngày càng nghèo không phải vì họ không làm việc chăm chỉ, mà không có lãi kép. Người nghèo họ chỉ tập trung vào thời điểm hiện tại, họ càng thiếu tiền càng quan tâm đến tiền, họ sẽ càng bỏ qua những điều quan trọng hơn. Thu nhập của nhiều người nghèo sẽ không được cải thiện đáng kể dù họ giàu kinh nghiệm, biết công nghệ, dịch vụ, siêng năng, làm việc chăm chỉ, thâm niên làm việc của họ. Họ làm việc nhiều giờ mỗi ngày thậm chí còn tăng ca. Tuy nhiên sau khi làm việc được vài năm, họ hiếm khi thay đổi để trở nên tốt hơn, họ không thích nghi với hoàn cảnh rất khó giàu có, ngoài sự quen thuộc với những thứ mà ngày nào họ cũng làm, lâu dần họ chỉ có thể thao tác nhanh hơn mà thôi. Người nghèo cho rằng những việc này cho lợi nhuận nhanh, khiến họ ảo tưởng rằng họ sẽ được trả lương miễn là họ làm việc chăm chỉ. Nhưng không phải khi làm việc chăm chỉ họ sẽ có mức lương xứng đáng. Những người nghèo làm trong thời gian dài tiêu tốn rất nhiều công sức, năng lượng thì trong tâm lý, khả năng nhận thức của họ sẽ bị giảm đi rất nhiều. Bởi vì họ chú ý quá nhiều đến vấn đề trước mắt, không có thêm năng lượng để xem xét các vấn đề đầu tư, phát triển dài hạn. Nhiều người chỉ biết bạt mạng làm việc "kiếm tiền", làm thêm giờ nhưng lại thiếu kế hoạch nghề nghiệp lâu dài, tự cải thiện hiệu quả, thời gian tăng ca còn không đủ, lấy đâu ra thời gian để quản lý chi tiêu, đầu tư tài sản hiệu quả. Rồi sự tự ti ngày càng lớn vì làm mãi chẳng giàu, dẫn đến tuyệt vọng và thực sự trở nên nghèo hơn. 2) Phương pháp giáo dục của gia đình nghèo làm cho cái nghèo được truyền cho thế hệ tiếp theo: Điều này có thể được chia ra thành hai khía cạnh, đó là suy nghĩ và cách giáo dục của các gia đình nghèo. Đầu tiên hầu hết các gia đình nghèo đều có tâm lý đền bù, gia cảnh càng không tốt, họ càng cảm thấy không thể để con cái thiếu thốn. Họ tin rằng thà nghèo cả gia đình, không để con cháu của họ chịu cực khổ. Lớn lên trong môi trường này, con cái họ quen với việc yêu cầu, thiếu lòng biết ơn, tiêu tiền bất chấp ngày mai ra sao, chi tiêu vượt quá khả năng của mình. Thậm chí tệ hơn, ý thức trách nhiệm của những người đó gần như bằng 0: "Tôi nghèo nên làm sai cũng là hợp lý, còn tôi yếu đuối cũng hợp lý vì nhà tôi nghèo, thiếu ăn... các người không ở trong hoàn cảnh của tôi thì làm sao hiểu được?". Kiểu tâm lý này khiến đồng nghiệp bất mãn về họ. Về phần mình, kiểu người đó khó hoà đồng và thậm chí không thể hợp tác với mọi người, vì vậy luôn ở tình trạng chờ đợi bị đuổi việc. Hầu hết các gia đình nghèo tin rằng mọi thứ đều có thể thay đổi nếu họ đạt điểm cao: Nhiều gia đình có điều kiện kinh tế nghèo nàn, bị giới hạn trong tầm nhìn của họ, dễ mắc sai lầm trong cách giáo dục thế hệ tiếp theo: Họ chỉ cần con cái điểm cao là giỏi. Gia đình kiểu này chỉ quan tâm đến kết quả học tập của con cái họ. Đối với những đứa trẻ kiểu này, cha mẹ sẽ không cho chúng động tay đá  chân giặt quần áo, dọn dẹp, không dạy con cái những thứ như chào hỏi người lạ, khả năng thực tế, khả năng chống thất vọng và những điều khác không liên quan đến thành tích của chúng. Điều này trực tiếp dẫn đến ý thức trách nhiệm, khả năng xã hội kém của đứa trẻ. Sau này đi làm chúng sẽ trở thành công tử, tiểu thư trong công ty, người không sử dụng trí óc để làm việc mà toàn bắt người khác phục vụ mình. Trong một thực tế xã hội như vậy, cha mẹ nghèo thường nuôi dưỡng lòng tự trọng quá mức của con cái họ. Đồng ý ai cũng có lòng tự trọng nhưng đừng làm quá. Tuy nhiên lòng tự trọng là hư vô, cuộc sống là hiện thực, sự phù phiếm không thể giúp bất cứ ai sống sót cả đời. Kiểu giáo dục lòng tự trọng này của các gia đình nghèo khiến con cái họ "trưởng trường muộn". Còn người giàu đã thay đổi hướng giáo dục, bắt đầu nuôi dưỡng thêm những tài năng của con cái họ để chúng có thể thích nghi tốt hơn với xã hội. Khác với người giàu, người nghèo làm hư trẻ em vô thời hạn, chỉ tìm kiếm các thành tích cao mà không cần biết do con cái tự làm hay copy bài của bạn mà có. Kết quả người giàu ngày càng giàu hơn, người nghèo ngày càng nghèo hơn từ thế hệ này sang thế hệ khác. 3) Muốn thay đổi tình trạng nghèo hiện tại, gợi ý sau có thể hữu ích với bạn: Đầu tiên người nghèo phải học cách trì hoãn những mong muốn quá tầm với và giảm chi tiêu. Những người nói rằng tiền được tạo ra để dùng không cần tiết kiệm là "những người tiêu tiền ngớ ngẩn, ngu ngốc." Người giàu trước tiên kiếm tiền để trở nên giàu có, sau đó tiêu tiền để hưởng thụ, trong khi người nghèo thì ngược lại. Trước khi người nghèo trở nên giàu có, họ bắt đầu tiêu tiền để tận hưởng, cuối cùng giàu có đâu không thấy, chỉ thấy một mớ nợ do hành động ăn chơi trác táng mà ra. Người giàu không tận hưởng sự xa hoa từ đầu, nhưng cuối cùng họ đã được tận hưởng cảm giác sung sướng khi đã có nhiều tiền trong tay. Còn người nghèo thích hưởng thụ ngay từ đầu, vì vậy tỷ lệ tích luỹ vốn ban đầu của người nghèo giảm đi rất nhiều thậm chí là không có. Khi quá nhiều ham muốn vật chất lấp đầy tâm hồn, nó sẽ khiến bạn rơi vào sự so sánh vô hạn với người khác, sự bốc đồng trong việc đưa ra quyết định. "Tôi muốn chiếc điện thoại xịn nhất hiện nay ngay hôm nay, tôi muốn mua một chiếc xe hơi mui trần vào ngày mai. Tôi sẽ không bao giờ cảm thấy an toàn, hài lòng vì nhỡ đâu có người mua trước, mua những thứ xịn hơn của tôi thì sao". Do đó người nghèo cần trì hoãn những mong muốn quá sức, biết rõ nhu cầu của họ, tài sản của họ đang có, nợ sẽ phải trả. Nếu thấy bất cứ thứ gì bạn đang muốn mua, hãy biết rằng có những thứ bạn mua nhưng chẳng cần thiết. Sau khi mua bạn sẽ mất một khoản tiền khá khá. Có thể là một tháng lương, hay không gặp gỡ bạn bè... Hãy suy nghĩ về cách bạn có thể chi tiêu đáng giá, đừng quá phung phí để rồi trắng tay. Đừng chỉ biết vùi đầu làm việc như một cỗ máy, hãy học cách tích luỹ năng lượng tích cực. Người nghèo thường có quá ít tài nguyên, mỗi quá trình tích luỹ năng lượng khiến họ rơi vào tình trạng xấu hổ hơn. Trên thực tế, có thể mất nhiều nỗ lực từ người nghèo trở thành người giàu, bây giờ sự phát triển của khoa học công nghệ, internet đã phá vỡ điều đó. Với sự giúp đỡ của khoa học công nghệ, nhiều người đã dành rất ít thời gian để học và làm giàu. Muốn người nghèo đạt được tư duy người giàu, đó không phải là sự thay đổi tư duy tuyến tính, đó là sự thay đổi khả năng toàn diện khác nhau. Trong quá trình này, có thể liên tục học hỏi kiến thức, thiết lập hệ thống kiến thức và chống lại rủi ro. Có như vậy, cuộc đời người nghèo có thể bớt nghèo và khấm khá hơn. Theo Trí Thức Trẻ

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…