Skip to main content

Muốn giàu có thực sự, nhất định phải làm ông chủ.

 I, Hai bánh xe: 1) Bánh xe kéo - mục tiêu: Mục tiêu là phương pháp hữu hiệu giúp hiện thực hóa từ giám sát, quản lý kiểu bị động sáng tự quản lý chủ động. "Nếu không thể cân bằng nó, bạn sẽ không thể quản lý nó". 2) Bánh xe khởi động - khích lệ: Vật chất và huân chương hay bằng khen đều quan trọng. Khích lệ không nên chỉ là vật chất, nhân viên không phải chỉ vì tiền mới nỗ lực làm việc, bạn phải đem lại cho họ cảm giác tự hào, vinh quang. II, Bốn nguyên tắc: 1) Nguyên tắc vui vẻ: Đem lại cho nhân viên môi trường làm việc thoải mái, tâm lý làm việc vui vẻ. Áp lực lớn sẽ chỉ làm hạn chế sự tích cực, năng lực sáng tạo của nhân viên. 2) Nguyên tắc kết quả: Kết quả = Tốc độ (làm ngay) + Hiệu suất (làm nhanh) + Tỉ mỉ (làm cho tới) + Thành quả (làm cho tốt) + Số liệu (nói cho rõ ràng). 3) Nguyên tắc hợp tác: Thiết lập ý niệm về hợp tác giữa các thành viên. Một nhóm cần tới các thành viên giống như thiên nga, vừa có thể độc lập làm "bài tập về nhà" lại vừa có thể hợp tác với cả nhóm, không phải những nhân viên kiểu như "chó hoang" lúc nào cũng một mình, đến về lúc nào không ai hay. 4) Nguyên tắc phát triển: Đoàn đội muốn phát triển, các thành viên phải phát triển trước tiên. Trách nhiệm quan trọng nhất của lãnh đạo, đó là: Làm giáo viên (truyền dạy kỹ năng) + Làm nhà tư vấn tâm lý (phụ đạo tâm lý) + Kết thang (giúp các nhân viên leo lên) + Xây dựng sân khấu (tạo cơ hội cho nhân viên có cơ hội thể hiện). III, Tám không: 1) Không "làm việc" mà hãy "làm người": Tự mình làm thì là làm việc, dẫn dắt mọi người cùng làm mới là làm việc lớn, gây dựng sự nghiệp; người bình thường làm việc, người ưu tú gây dựng nghiệp lớn. Lãnh đạo hạng một làm người không làm việc, lãnh đạo hạng hai vừa làm người vừa làm việc, lãnh đạo hạng ba không làm người chỉ làm việc. Một lãnh đạo ưu tú là người đặt nguyên tắc làm người lên hàng đầu chứ không phải bất chấp tất cả làm mọi việc để tạo ra lợi ích, lãnh đạo ra sao sẽ tạo ra một đoàn đội y như vậy, xấu xa hay tốt đẹp cứ nhìn vào người cầm đầu. 2) Đừng làm "dê đầu đàn", hãy làm "sói đầu đàn": Con dê có ưu tú đến đâu cũng không thể dẫn dắt được con sói bình thường nhất. Muốn tạo ra một đoàn đội lớn mạnh, bản thân trước tiên phải đủ tài giỏi và mạnh mẽ. Trong một công ty phát triển nhanh chóng, lãnh đạo nên bá đạo và khí thế một chút. Napoleon nói: "Tôi có lúc giống sư tử, có lúc lại giống cừu non. Bí quyết thành công của tôi nằm ở chỗ: Tôi biết lúc nào thì nên là sư tử, lúc nào thì nên là một con cừu non". 3) Đừng làm "đại ca", hãy làm"trọng tài": Một lãnh đạo giỏi, trong quá trình quản lý nên làm được điều này: Chế độ tuyệt tình + Quản lý vô tình +Lãnh đạo có tình. Quản người theo chế độ + quản việc theo quy trình, mới có thể đưa đoàn đội đi ổn định và xa hơn. Đừng luôn tự cho mình là lão đại, hãy làm một trọng tài thật công bằng. "Quản lý là một thứ tình yêu nghiêm khắc". Nghiêm khắc nói đến chế độ vô tình, tình yêu đề cập đến tình thương và sự quan tâm của lãnh đạo. 4) Đừng quản "cử chỉ", hãy quản "lòng người": Quản lý là quản người, dẫn dắt là dẫn dắt lòng người. Đừng sát sao từng hành động cử chỉ của nhân viên, đó gọi là soi mói, thay vào đó hãy nắm bắt lòng người. Bạn nghĩ cho nhân viên càng nhiều, nhân viên càng có trách nhiệm hơn với bạn. Bác sĩ tâm hồn: Cần thường xuyên hiểu xem nhu cầu nội tâm của nhân viên. Lãnh đạo thành công nhất định là người có thể đáp ứng nhu cầu tâm lý của nhân viên. Đầu tư tình cảm: Đánh vào lòng người là loại đầu tư có chi phí thấp nhất nhưng lại cho ra được hiệu quả cao nhất trong tất cả các loại đầu tư". 5) Đùng hám "quyền lực", hãy nắm "mục tiêu": Nhắm chuẩn mục tiêu: Đơn thương độc mã chết nhanh hơn, nhiều người vun củi lửa cháy cao hơn. Thả lỏng quyền lực, tập trung nhìn vào mục tiêu, hiệu quả sẽ tự nhiên tới. Một lãnh đạo thành công không chỉ là cao thủ trao quyền, mà còn là cao thủ nắm quyền. Trao quyền không phải là phân quyền, thứ trao đi là quyền quyết sách, thứ giữ lại được là quyền kiểm soát. Trao quyền cần tuân theo bảy nguyên tắc: không vượt cấp, năng lực nhân viên, trao quyền đơn nhất, mục tiêu rõ ràng, ranh giới quyền lực, trách nhiệm rõ ràng, yêu cầu phản hồi. 6) Đừng làm "người chăn nuôi", hãy làm "nhà tuyên truyền": Không thể nào cứ để nhân viên cứ thế mà đâm đầu chạy, chủ động, biết việc, biết năng lực mới là con đường đúng đắn. Vì vậy, là con khỉ thì trao cho họ cái cây, còn là hổ thì hãy trao cho họ quả núi. Các nhà lãnh đạo nên đảm bảo rằng mọi người không chỉ nhìn thấy viễn cảnh mục tiêu của mình, còn phải khiến họ có thể thực sự cảm nhận được những viễn cảnh đó. Cơ chế cạnh tranh cho phép nhân viên thắt chặt chuỗi chấp hành, khích lệ thành tích giúp nhân viên duy trì sự làm việc lâu dài. 7) Đừng "xây đường" trước, hãy "đập tường" trước: Hãy đập đi năm bức tường cản trở giao tiếp và trao đổi giữa các thành viên: tự cao tự đại, luôn cho mình là đúng, cao ngạo định kiến, từ chối lắng nghe, thiếu tín nhiệm. Tiền đề trong giao tiếp giữa các thành viên trong một nhóm là sự tôn trọng. Bạn không thể lãnh đạo người khác bằng cách nắm đầu họ xoay mòng mòng, đó là xâm phạm không phải lãnh đạo. Biểu dương phải nhiệt liệt rùm beng một chút cũng được, nhưng phê bình thì hãy tiến hành một cách riêng tư. Biểu dương một người tốt nhất nên dùng có văn, phê bình một người cố gắng dùng điện thoại. 8) Đừng chỉ nhìn vào "khuyết điểm", hãy xem cả "ưu điểm": Lãnh đạo phải biết phát hiện điểm sở trường của nhân viên. Bạn phải tìm ra ưu điểm của một người, tìm ra ưu điểm mà tới cả họ cũng không biết thì đó chính là điểm lợi hại của bạn. Nhân viên có khuyết điểm cũng là một mỏ khoáng sản, dùng đúng dùng tốt sẽ là tinh binh tướng mạnh. Dùng người hãy để họ phát huy sở trường của mình, đừng có mãi hằn học với khuyết điểm của họ. Theo cafebiz.vn

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…