Skip to main content

Sự tự giác đỉnh cao người trưởng thành nên có.

1) Nghiêm túc tiết kiệm là cách để thể hiện trách nhiệm với cuộc sống: Chịu ảnh hưởng do suy thoái kinh tế, dịch bệnh nên nhiều công ty không duy trì được lương cho nhân viên, đây là một đòn giáng bất ngờ cho những người trẻ thường ngày không có thói quen tiết kiệm tiền. Thứ duy nhất không thay đổi trong cuộc sống này chính là sự thay đổi, biến hóa. Bạn không thể lường trước được nguy cơ sẽ xảy ra khi nào, có khi nào sẽ phá vỡ tuyến phòng thủ kinh tế mong manh của bạn ngay lập tức hay không. Có tiền tiết kiệm, bạn mới có khả năng chống lại rủi ro. Chỉ khi nghiêm túc tiết kiệm tiền, bạn mới có thể chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. 2) Có thể tiết kiệm, đó là đỉnh cao của tự giác kỷ luật: Tiền tiết kiệm làm sao mà đến? Đáp án là kiểm soát chi tiêu. Tiết kiệm được bao nhiêu tiền, điều này liên quan đến mức thu nhập và năng lực quản lý tài chính của từng người. Có một đạo lý là: Kiểm soát mức độ chi tiêu, là một trong những con đường hiệu quả nhất giúp gia tăng tiền tiết kiệm. Có thể tiết kiệm tiền mới là sự tự giác kỷ luật đỉnh cao của người trưởng thành. Rất nhiều người sẽ dùng lý lẽ "tiền là kiếm mà ra chứ không phải tiết kiệm mà ra" để phản bác lại quan điểm trên. Cho rằng chỉ cần kiếm tiền đủ tiêu, không cần phải khắc khổ, gồng mình lên để tiết kiệm. Nhưng với hầu hết những người trưởng thành, họ thường kiếm được bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Nếu bạn cảm thấy tiền luôn không đủ tiêu, vậy thì cho dù bạn kiếm được gấp đôi số tiền hiện tại, bạn vẫn sẽ cảm thấy không đủ dùng. Trong cuộc sống, không phải bạn không có tiền để tiết kiệm, mà là bạn không có ý thức và thói quen để làm điều này. Cái gọi là "tư duy giàu có" mà nhiều người tâng bốc, tán dương thực ra đã bị rất nhiều người hiểu sai. Warren Buffett đã từng nói: "Một khi bạn chỉ chăm chăm tiết kiệm tiền, bạn sẽ không còn sức để bồi dưỡng nên một cái đầu kiếm tiền". Bí quyết làm giàu của Warren Buffett là: "Dành dụm, đầu tư, lại dành dụm, lại đầu tư...". Trong cuốn "28 thói quen quản lý của người giàu" có một đoạn viết là: "Kiếm tiền đôi khi cũng giống như chạy đua. Muốn tham gia chạy đua, bạn phải có tư cách của một tuyển thủ, chẳng hạn như giày hay thể lực... Vậy thế nào mới là đủ tư cách tham gia chạy đua? Đó là trước tiên bạn phải có một khoản tiền dành dụm". 3) Thế nào mới là "tư duy giàu có" đích thực?: Có một nghiên cứu chỉ ra rằng: Nguyên nhân gốc rễ của "bẫy người nghèo" nằm ở chỗ người nghèo không biết cách tận dụng hiệu quả tài nguyên và giữ lại để sinh lời. Một lượng lớn chi tiêu vốn nên được sử dụng cho sự phát triển trong tương lai đã bị lãng phí, cuối cùng lại rơi vào vòng luẩn quẩn của đói nghèo. Có thể bạn sẽ nói tư duy giàu có là học cách tiêu tiền để mua thời gian. Nhưng người giàu thông qua đầu tư vào thời gian để tạo ra những giá trị lớn hơn. Trên thực tế, có rất ít người có thể dùng tiền mua thời gian có ích. Vì vậy, tư duy giàu có thực sự là phải biết cách kiểm soát ham muốn tiêu dùng của bản thân, sở hữu khả năng tiết kiệm, học cách đầu tư vào "tư duy". Theo cafebiz.vn

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Càng ít nghĩ đến tiền thì tiền càng tự tìm đến.

Điều đầu tiên mọi người cần ghi nhớ, đó là hãy nắm rõ về dòng tiền. Khi chi tiêu cho cá nhân, mọi người thường ít quan tâm tháng này dòng tiền vào bao nhiêu, ra bao nhiêu. Mọi người nên ghi chép lại dù là khoản chi nhỏ nhất. Bởi vì khi nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất thì mới quản lý được. Nếu bạn không nắm rõ được chi tiết thì sẽ khó mà bao quát tổng thể được. Từ thời gian ngày 1-5 hàng tháng, bạn hãy làm bản tổng kết cho tháng trước, thu chi bao nhiêu, chia % phần chi bằng bao nhiêu % thu. Mỗi người sẽ có kết quả khác nhau, hy vọng kết quả của bạn sẽ không phải là 100%, hay tệ hơn là 120%. Kể cả trường hợp bạn quẹt thẻ cũng đừng quên ghi lại, có những người quẹt thẻ tín dụng xong không hề ghi lại là một sự sai lầm lớn. Ngoài ra mọi người đừng nghĩ quá nhiều về việc tiết kiệm, mà hãy nghĩ đến dòng tiền. Hãy học cách tổng kết khái quát, tìm cách để% chi ở đúng hạn mức mình đặt ra và bạn quản lý % chi tiêu đó. Để làm được điều đó bạn có thể nâng mức thu hay giảm chi, dù thế nào cũng phả…