Skip to main content

Chỉ khi nghèo một lần mới nhìn thấu tất cả...

Con người sống ở đời, không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, sẽ luôn tồn tại khó khăn thất bại trên đường đời. Khi chúng ta vượt qua những khó khăn, thất bại này, chúng ta sẽ có thêm được một kinh nghiệm và một sự trưởng thành. Khi thực sự trải qua cái nghèo, biết thế nào là trắng tay, mới hiểu được mọi thứ đều không dễ dàng và biết trân trọng tiền bạc, bởi chỉ khi chúng ta mất đi thứ gì đó mới biết trân trọng nó. 1) Con người lúc nghèo cũng là lúc cô đơn: Khi bạn có tiền, có rất nhiều người vây quanh bạn, bạn tự hào và hãnh diện. Nhưng khi bạn nghèo khó, dường như những người trước kia bên cạnh bạn đều đã biến mất, bạn nói gì không ai thèm để ý. Một người khi rơi vào hoàn cảnh nghèo khó, người khác muốn né tránh còn không kịp, sợ họ tới tìm mình vay tiền. Con người chỉ khi nghèo rồi mới biết thế nào là bơ vơ; mới biết cảm giác "lúc nghèo giữa phố huyên náo cũng không ai ngó, khi giàu trong núi sâu cũng có người tới hỏi thăm là như thế nào. 2) Nghèo rồi gan cũng nhỏ theo: Người ta thường nói "cái nghèo làm hạn chế trí tưởng tượng của con người". Không sai vì lúc nghèo con người không dám nghĩ to nghĩ lớn, nghĩ này nghĩ nọ, tham vọng không xứng với hoàn cảnh bản thân. Có tiền bạn có thể thử nhiều hơn, dù có thất bại thì cùng lắm là làm lại lần nữa. Nhưng người nghèo có lẽ cả đời chỉ có duy nhất một cơ hội, nếu thất bại chính là thất bại hoàn toàn, sẽ không còn gì để tiếp sức, hỗ trợ cho bạn thử lại một lần nữa. Vì vậy, con người ta khi nghèo gan cũng thường nhỏ lại, cẩn thận dè dặt, sợ xảy ra sai lầm, cũng không dám mù quáng thử thách. Vì vậy làm gì cũng lo nọ sợ kia, nghĩ đi nghĩ lại rồi mới dám làm. Nhưng dù nghèo cũng phải làm việc cho tốt, cho dù cuộc sống có mệt mỏi hay khó khăn cũng phải dũng cảm tiến về phía trước. Nghèo có áp lực, có trách nhiệm, cần chúng ta phải nỗ lực đi thay đổi hiện trạng. Nhưng lúc nghèo, đừng nghĩ tới những mục tiêu quá to lớn. Trước tiên tích lũy kinh nghiệm, đợi thời cơ rồi ra tay "một nhát ăn luôn". 3) Con người nghèo vật chất, nhưng "tâm" không được nghèo: Xuất thân không phải là thứ ta có thể quyết định, nhưng cuộc đời là thứ chúng ta có thể tự mình quyết định. Người nghèo có rất nhiều, nhưng người nỗ lực cũng không ít. Một người nghèo không đại diện cho điều gì, chỉ cần trong lòng có quyết tâm muốn thay đổi hiện trạng, đồng thời nỗ lực vì mục tiêu này, vậy thì bạn hoàn toàn có khả năng lật ngược thế cờ. Nên nhớ rằng, thế hệ thứ hai giàu có không phải ngẫu nhiên được sinh ra trong nhung lụa, cha mẹ họ khi còn trẻ cũng phải vô cùng nỗ lực mới có được khối tài sản khổng lồ như vậy. Mặc dù chúng ta không phải là thế hệ thứ hai giàu có, chúng ta có thể thông qua những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình để trở thành thế hệ giàu có thứ nhất, để con cái của chúng ta sau này có thể trở thành thế hệ giàu có thứ hai. Gió thổi đàng đông cũng có lúc thổi đàng tây, con người không ai sinh ra là sẽ xác định nghèo cả, huống hồ những người giàu có hơn chúng ta vẫn còn đang nỗ lực, vậy cớ gì chúng ta không nỗ lực? Bất luận cái lạnh của mùa đông kéo dài bao lâu, tới cuối cùng ta cũng vẫn sẽ được nghênh đón mùa xuân ấm áp, bất kể mưa gió bão bùng tới đâu, cuối cùng rồi ta cũng có thể được hứng trọn ánh nắng mặt trời chói chang. 4) Nghèo một lần, giàu một đời: "Lúc trẻ không nỗ lực, về già đời bi thương". Đừng tận hưởng sự thoải mái khi còn trẻ, để rồi hối tiếc khi về già. Đời người giống như một cuộc đua marathon, ban đầu chạy nhanh hơn người khác không có nghĩa là bạn sẽ thắng, người kiên trì tới cuối cùng mới là người thắng lợi. Người thành công đều là những người phất lên từ trong khó khăn, đều trải qua quá trình đi từ đắng cay tới ngọt ngào. Lúc khó khăn vẫn có thể kiên trì nỗ lực, đó mới là đáng quý. Con người, nghèo thực ra không đáng sợ, đáng sợ là khi chúng ta có năng lực đi thay đổi lại lựa chọn an nhàn. Vì vậy trân trọng lúc còn trẻ, lúc còn có thể thay đổi hãy nỗ lực! Thực ra nghèo một lần không hoàn toàn là chuyện xấu. Nghèo rồi mới biết trân trọng tất cả những gì mình từng có, mới có thể nhìn thấu cái gọi là tấm chân tình của bạn bè, mới lĩnh ngộ được sự không dễ dàng! Vì vậy con người ta chỉ khi nghèo mới có thể lĩnh ngộ được chân tướng của cuộc sống. Theo cafef.vn

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…