Skip to main content

Làm ra tiền rồi lấy tiền chữa bệnh???

Làm việc chăm chỉ để chạy tiến độ đến mức kiệt sức. Không điều độ, vắt kiệt trí não và cơ thể của bạn. Cuộc sống lao động ở thời hiện đại đang thao túng cuộc sống con người một cách khó tin. Tại sao chúng ta vẫn còn ở trong cái vòng luẩn quẩn này, không chịu thoát ra vậy? 1) Vậy điều gì mới làm cho cuộc đời con người có ý nghĩa?: Đã bao giờ bạn cho phép bản thân mình ngồi xuống nghỉ ngơi và tự vấn những câu hỏi sau: "Mục đích sau cùng của tất cả những đánh đổi này là gì? Là tiền bạc, công danh hay thăng tiến sự nghiệp? Cuối cùng chúng ta sẽ nhận lại được những gì cho cuộc sống của chúng ta? Những giá trị trên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi sức khỏe, thời gian cuộc sống của chúng ta hay không? Những giá trị mà chúng ta đang mang ra đánh đổi đều là những thứ sau này sau này không thể lấy lại được, liệu chúng ta có cảm thấy hối tiếc khi sau này nhìn lại không? Chúng ta có những hoàn cảnh khắc nghiệt và ràng buộc khác nhau, vì vậy không phải ai cũng có điều kiện để theo đuổi và đạt được một cái nghề lý tưởng như ý nguyện. Trên thực tế nghề nào cũng có cái được, cái mất, an toàn, nguy hiểm và cũng đều có được sự đền bù tương xứng riêng của nghề đó. Thế nên, con người chúng ta lại càng nỗ lực hơn để phấn đấu trong cuộc sống, để mong một ngày nào đó chúng ta có thể hưởng được hoa thơm trái ngọt của thành quả do mình tạo ra. Với các bạn trẻ hiện nay, nhất là ở độ tuổi 18-25 có thể làm "quá sức" một chút. Vì khi bước sang giai đoạn tuổi lão hóa, hoặc gần nhất khi đến lứa tuổi 30-35, khả năng học tập, tư duy sáng tạo, cường độ làm việc của chúng ta sẽ giảm đi 20%-50%. Nên nếu thực tế ở giai đoạn trẻ, các bạn nên làm ở cường độ cao với 200% khả năng, bằng cách xây dựng những thói quen tốt như tập thể thao, đọc sách, nâng cao kiến thức... bạn sẽ có một nền tảng tốt trong tương lai. Người trẻ rất dễ sa đà và không nhận ra ranh giới của mình. Lúc này họ cần những người có kinh nghiệm hơn để chỉ bảo họ làm sao để cân bằng. Vì suy cho cùng cuộc đời này là một cuộc đua dài hơi, bạn cũng cần phải tính toán sức lực để lúc nào là lúc chạy nước rút, lúc nào là chạy sức bền... để có thể hoàn thành cuộc đua phải không? 2) Khi hơi thở hóa thinh không: "Bạn sẽ làm gì khi con đường phía trước không biết là còn dài bao nhiêu? Sẽ sống những ngày đó như thế nào?". Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta thường tự tin vào sức khỏe của mình. Chúng ta cậy rằng sức chịu đựng của mình cho phép các bạn làm như vậy. Bạn chỉ sống có một lần duy nhất thôi. Đúng là như vậy đó, nhưng "hơi thở hóa thinh không" thì chúng ta đâu còn cảm nhận được gì nữa. Khi qua thế giới bên kia, có ai mang được tiền tài, công danh, sự nghiệp... gì đâu? Có khi, chúng ta còn vô tình để lại gánh nặng tinh thần khổ đau cho những người ở lại nữa. Họ là người thân, bạn bè, đồng nghiệp của mình, chúng ta đâu muốn tình huống tệ nhất đó xảy ra phải không? Khi sự đã rồi, nếu đã biết trước thì bạn đã không làm việc quá sức như vậy để không có sự việc đáng tiếc đó xảy ra. Bản thân chúng ta cần phải sáng suốt và biết đâu là giới hạn cơ thể của mình, đừng để mọi thứ nó đi đến chữ quá. Vì suy cho cùng, nếu bạn lên tiếng về tình trạng sức khỏe của mình, chắc chắn đồng nghiệp hay bạn bè sẽ phải suy nghĩ lại và tìm phương án để giúp đỡ bạn. Với những người đã từng trải qua giai đoạn bán sức, bán mạng để đổi lấy vật chất, họ chính là những người hiểu rõ hơn ai hết về kết quả được mất của sự trao đổi này. Nếu các bạn là những người đi trước, là quản lý của những người trẻ tuổi... bạn cũng đang gánh vác một trách nhiệm đối với cuộc đời và tương lai sau này của họ. Đã bao giờ bạn để ý xem nhân viên của mình đã làm việc căng thẳng thế nào trong bao nhiêu tiếng vừa qua chưa? Liệu họ có được đảm bảo về việc ăn uống, sinh hoạt, ngủ đủ 7 tiếng mỗi đêm không? Bạn có dám đuổi việc nhân viên đang làm việc quá sức ở văn phòng đi về nghỉ ngơi không, hay bạn chỉ quan tâm tới kết quả công việc bạn sẽ nhận được? Người quản lý giỏi là người hiểu được nhân viên của mình cần sự cân bằng trong cuộc sống và công việc, có như vậy thì nhân viên của bạn mới cảm thấy hạnh phúc, mới cảm thấy đáng sống và công ty, quản lý như vậy mới là người để nhân viên sẽ cống hiến sức lực của họ. Hay đơn giản hơn, nếu bạn có một nhân viên giỏi trong tay, bạn đâu muốn anh/cô ta gục ngã trên đường chạy phải không? Chưa kể sau đó, công việc của họ không có ai thay thế được hoặc chính bạn sẽ phải là người ôm tất cả những việc đó, có thể bạn sẽ tự đẩy mình đến cái miệng vực sâu lúc nào không hay? Như cái cách bạn đẩy người nhân viên của mình vậy. "Thật ra con người ai cũng có giới hạn của mình, bạn cũng không còn trẻ và khỏe như bạn nghĩ đâu". Sức khỏe của chúng ta mong manh lắm. Chúng ta đâu muốn rơi vào cái vòng luẩn quẩn của việc kiếm tiền rồi lại mang tiền đi chữa bệnh phải không? Bạn hãy sớm tỉnh ngộ và có một kế hoạch chăm sóc sức khỏe đường dài hơn là cho chính bản thân mình. Theo cafef.vn

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…