Skip to main content

Người nghèo nghĩ: "Mình chỉ đến thế".

Người nghèo muốn thoát nghèo, họ cần phải tìm ra con đường làm giàu cho mình, phải biết tự lực cánh sinh, thay đổi tình hình kinh tế của bản thân, đây mới là bản chất. Đầu tiên, người nghèo phải thay đổi chính là tầm nhìn. Tầm nhìn của một người chẳng qua chỉ là sự hiểu biết, kinh nghiệm, những gì họ trông thấy, nghe được và tiếp xúc được. Vì vậy khi bạn còn trẻ, bạn không bắt buộc phải đọc nhiều sách, "đọc" nhiều người. Nếu có thời gian, nhất định phải đi ra bên ngoài. Có những người không hiểu mình cả đời vì sao cứ nghèo? Khi họ xác định "mình chỉ đến thế", thì khoảng cách giữa họ và hai chữ "giàu có" càng ngày càng xa. Ai cũng đều từng trải qua khó khăn gian khổ. Trong quá khứ, bạn ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Bây giờ khi cuộc sống đã tốt đẹp hơn, bạn liền quên đi cái "gốc" của mình. Ngày nay chính sách của Nhà nước ngày một tốt hơn, đền bù, hỗ trợ cho mọi người nhiều hơn. Khi bạn già đi, bạn có bảo hiểm dưỡng lão; khi bạn bệnh thì có bảo hiểm y tế; khi bạn không thể sống thì có bảo hiểm cuộc sống, thậm chí bạn còn được tiền xây được một căn nhà lớn. Nếu bạn ngồi ngẫm lại một cách tử tế, chẳng có lý do gì mà bạn không sống tốt cả. Hạnh phúc không phải cứ há mồm ra, đưa tay ra hay ngồi ở nhà đợi là nó tự đến. Một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc đều là dựa vào sự nỗ lực của bản thân giành lấy. Bởi vì những hộ nghèo luôn chỉ trông chờ vào chính sách của Nhà nước, đợi người khác làm từ thiện hay đem tiền đến cho, trước giờ không có ý thức tự giác thay đổi hiện tại. Nếu ngay đến cả nhà của mình còn quét dọn không sạch thì làm sao có thể thay đổi được hiện tại nghèo nàn, lạc hậu. Đôi khi, sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo nằm ở chỗ tư duy không giống nhau. Người nghèo luôn ngồi đợi người khác cho, còn người giàu lại tự mình đi giành lấy, cứ như vậy khoảng cách giữa họ đã lớn lại ngày một lớn hơn. Người nghèo muốn thay đổi điều kiện sống hiện tại, đừng chỉ biết ngồi đó chờ đợi, dựa dẫm; thay vào đó, hãy thay đổi tư duy và thói quen của mình, nỗ lực phấn đấu thật chăm chỉ. Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo là người nghèo chỉ thấy được cái lợi trước mắt, không bao giờ suy nghĩ sau này phải làm thế nào. Còn người giàu lại nghĩ tới lợi ích lâu dài, họ luôn có trước một kế hoạch cho tương lai. Muốn thay đổi hiện tại trước mắt, còn phải xem tầm nhìn của người đó xa tới đâu. Người thành công từ trước tới giờ không từ bỏ cuộc sống của bản thân, tin rằng tương lai và vận mệnh của mình nằm trong chính tay mình. Họ không hài lòng với hiện tại, đồng thời nỗ lực thay đổi, rồi cuộc sống mà họ muốn sẽ đến với họ. Sự khác biệt lớn nhất giữa người giàu và người nghèo không nằm ở vật chất, chỉ nằm ở tư tưởng và nhận thức về cuộc sống. Muốn thay đổi hiện tại, sống cuộc sống mà mình muốn, hãy thay đổi tư duy và phương thức sống của bản thân, đừng tin rằng nghèo khó chính là cuộc sống của mình. Khi bạn khát khao thay đổi, đồng thời nỗ lực chăm chỉ, bạn sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ sai lầm.

Hiện nay, với nhiều người, lúc nào cũng tiền ơi, mày ở đâu? Vậy nhưng, với quan điểm mỗi người, không cần lập kế hoạch tài chính là sai lầm vẫn còn tồn tại. Tại sao những triệu phú, tỷ phú trong nước cũng như trên thế giới ngày càng giàu có, lý do là ngoài tài năng, năng lực chuyên môn giỏi, họ đã lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính rất tốt. Từ đó, họ không những không lâm vào nợ nần, thâm hụt tài chính cá nhân, họ còn có tiền để đầu tư cho bản thân, đầu tư cho những dự án, mua cổ phần để những đồng tiền của họ trở thành con gà đẻ trứng vàng. Có nhiều người, khi nhắc đến vấn đề lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính cá nhân đều trả lời: "Tôi sẽ quản lý tài chính khi có nhiều tiền hơn" ; " Tôi có nhiều việc quan trọng hơn, không có thời gian để lập kế hoạch tài chính, quan lý tài chính cho cá nhân, gia đình" ; " Tôi thấy không được tự do khi lập kế hoạch tài chính, quản lý tài chính". Kết quả là bản thân, gia đình người đó luôn trong tình trạn…

Bị người thân coi thường vì nghèo.

Từ ngàn đời nay "...Nghèo đừng tìm người thân..." là câu nói đau đớn nhưng rất thực tế. Tình thân tuy rất có ý nghĩa, thực tế khi bạn nghèo khó thì xem bạn không ra gì, chê bai hoặc bắt nạt bạn, có những lời nói hay hành động xúc phạm danh dự của bạn; thế nhưng khi bạn giàu có thì đố kỵ, hận bạn vì bạn giàu có hơn; nịnh bợ, khách sáo với bạn, từ đầu đến cuối cũng không bằng người ngoài hoặc bạn bè. Cho nên, nếu bạn là người nghèo đừng tìm đến người thân mà nhận lấy đau khổ. Với những người nghèo thì ngay cả cha mẹ đẻ, anh chị em ruột thịt cũng coi thường bạn. Người giàu thì hơn người nghèo về tiền bạc. Nhưng có biết đâu rằng ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết. Chỉ khi ở trong tình trạng nghèo mới thấu hiểu được lòng người dù là người ngoài xã hội, họ hàng hay là người thân ruột thịt trong gia đình. Khi nghèo khó, cái gì được gọi là tình thân và người nhà, không giúp được gì cho bạn mà chỉ biết coi thường và xúc phạm bạn. Từ hiện thực xã hội, bạn đã gặp phải hoặc th…

Phương pháp tài chính 50/30/20.

Với những người mới bắt đầu quản lý tài chính cá nhân, phương pháp 50/30/20 của Elizabeth Warren chính là cách làm phù hợp nhất. Phương pháp này chia tổng thu nhập của bạn thành ba nhóm chi tiêu sau đây: 1) Nhóm chi phí thiết yếu 50%: Nhóm chi phí này là những khoản chi tiêu bạn nhất phải bỏ ra cho dù bạn là ai, ở độ tuổi nào hay là ở đâu, tương đối giống nhau, đó là những khoản chi tiêu cho điện nước, thực phẩm, thuê nhà, viễn thông, truyền hình... Bạn không nên chi tiêu vượt quá mức 50% tổng thu nhập cho nhóm này. Nếu chi tiêu quá mức 50%, bạn cần điều chỉnh lại các khoản chi phí như giảm ăn uống ở ngoài, giảm hoặc thay đổi phương tiện đi lại, tiết kiệm mức độ tiêu thụ điện nước... Trong trường hợp bất khả kháng, bạn phải cắt giảm những khoản chi tiêu khác để bù đắp lại chi phí thiết yếu. 2) Nhóm linh hoạt 30%: Chi phí của nhóm này dành cho những hoạt động trả nợ, giải trí, hưởng thụ hay các khoản chi phí bất ngờ khác không xác định rõ. Khoản tiền của nhóm chi phí này dành cho nhữ…